Skip to content
Quay lại BlogPhD Admissions

Thư nhắc gửi giáo sư khi không ai trả lời nên có gì?

17 phút đọc3,246 từNEW

Mười hai lá thư gửi đi một sáng thứ Hai. Ba tuần sau, hộp thư gửi thì đầy còn hộp thư đến thì trống, và người nộp hồ sơ ngồi xuống viết lá thư mà ai cũng ngại nhất là thư nhắc. Phần lớn bản nháp mở đầu bằng một biến thể của câu em xin phép nhắc lại thư em gửi ngày 3 tháng 8, và chính câu mở đầu đó đã là chỗ hỏng, bởi nó thông báo rằng lá thư này không chứa điều gì mà giáo sư chưa từng bỏ qua một lần.

Một lá thư chỉ để nhắc là lời đề nghị một người bận rộn quyết định lại cùng một việc, trên đúng những dữ kiện cũ.

Nội dung dưới đây dựa trên ba nghiên cứu. Roghanizad và Bohns (2017) chạy 2 nghiên cứu với 986 sinh viên gửi lời đề nghị thật cho người lạ, và thấy người gửi thư điện tử luôn đánh giá quá cao sức thuyết phục của mình. Van Mol (2017) gửi thêm một lượt nhắc cho những người chưa trả lời trong cuộc khảo sát toàn bộ 15.651 sinh viên Đại học Antwerp, và đem 4 cách viết thư nhắc ra so với nhau. Milkman, Akinola và Chugh (2015) gửi thư cho 6.548 giáo sư biên chế ở 259 đại học Mỹ thuộc 109 ngành đào tạo tiến sĩ rồi theo dõi ai trả lời và trả lời lúc nào. Không nghiên cứu nào trong ba nghiên cứu này khảo sát riêng chuyện liên hệ giáo sư khi nộp hồ sơ tiến sĩ, nên chúng góp phần làm rõ lập luận bên dưới chứ không chứng minh nó.

Tác giả: Ban biên tập MAAS · Chuyên gia MAAS đã đọc duyệt
Cập nhật: 24-08-2026
Chuyên mục: admissions


Vì sao một lá thư chỉ để nhắc thường bị bỏ qua?

Trả lời trực tiếp: Bởi giáo sư đã có sẵn mọi dữ kiện trong thư đầu của bạn, nên một bản sao thứ hai không thêm lý do nào để họ quyết định khác đi. Im lặng thường có nghĩa là thư đã được đọc, được xếp vào loại chưa gấp rồi không bao giờ nổi lên lại, cho nên việc của lá thư nhắc là làm cho mạch thư MỚI chứ không phải làm cho nó ồn ào hơn.

Roghanizad và Bohns (2017), công bố trên Journal of Experimental Social Psychology, đo được người gửi lệch tới mức nào. Qua 2 nghiên cứu với 506 và 480 người tham gia, chia thành 49 và 60 người đi đề nghị đối lại 457 và 420 người nhận, người đi đề nghị dự đoán trước sẽ có bao nhiêu người lạ đồng ý, rồi mới thật sự đi đề nghị bằng cách gặp mặt hoặc gửi thư điện tử. Nhóm gặp mặt đánh giá THẤP hơn thực tế ở mức d = 1,00, lặp lại kết quả của ít nhất 12 nghiên cứu trước đó với tổng cộng khoảng 14.000 người lạ. Nhóm gửi thư thì ngược lại, họ đánh giá CAO hơn thực tế, với mức tác động d = 4,20 ở nghiên cứu 1 và d = 0,98 ở nghiên cứu 2, và ở nghiên cứu 1 thì cùng một lời đề nghị nói trực tiếp được đồng ý nhiều gấp 34 lần. Nhóm tác giả quy lỗi này về chỗ không đặt mình vào vị trí người nhận, bởi người gửi neo vào góc nhìn của chính mình nên không hình dung nổi sự nghi ngại, cùng với việc thiếu đồng cảm đi kèm, mà một người lạ dành cho lá thư điện tử không hẹn trước.

Hãy đọc kết quả này như một lời hiệu chỉnh cho trực giác của bạn, chứ không phải một phán quyết về lá thư bạn viết. Người tham gia ở đó là sinh viên gửi thư lạnh cho người lạ về một bản khảo sát, không phải người nộp hồ sơ viết cho một nhà nghiên cứu trong chính chuyên ngành hẹp của mình, và khoảng cách giữa hai tình huống là rất lớn. Điều rút ra ở mức vừa phải là sự im lặng mà bạn đang đọc thành lời từ chối có lẽ nhẹ hơn thế, và chính cái cảm giác chắc chắn rằng thư đầu của mình đầy sức thuyết phục cũng là một phần của sai lệch đó.

Thế nào mới được tính là thông tin mới trong thư nhắc?

Trả lời trực tiếp: Là thứ làm thay đổi TRẠNG THÁI hồ sơ của bạn, không phải thứ làm thay đổi cảm xúc của bạn về nó. Một kết quả thi vừa có, một chương đề cương giờ đã tồn tại, một quyết định tài trợ, hoặc một bài báo của chính giáo sư ra sau lần bạn viết. Nhắc lại lòng nhiệt tình không phải thông tin mới, và giải thích dài hơn về thứ đã gửi rồi cũng vậy.

MAAS dùng một phép thử đơn giản cho việc này. Trước khi gửi, hãy hỏi người đọc sẽ biết thêm được điều gì từ lá thư nhắc mà họ không thể biết từ lá thư đầu. Nếu câu trả lời thành thật là không có gì, thì lá thư chưa gửi được, và chỗ hỏng không nằm ở câu chữ. Phép thử này kéo theo một hệ quả khó chịu mà phần lớn lời khuyên bỏ qua, đó là việc bạn có viết nổi một lá thư nhắc tử tế ở tuần thứ ba hay không đã được quyết phần lớn từ tuần thứ nhất, bởi bạn phải chừa lại một thứ đang chuyển động thì mới có cái để báo. Người nộp hồ sơ đã gửi kèm một đề cương hoàn chỉnh 3.000 từ, một chứng chỉ IELTS đã xong và một bộ câu hỏi đã khép lại thì không còn gì để báo nữa, và họ đã vô tình viết một lá thư không có phần tiếp theo.

Cách chữa cho chuyện này chạy ngược lại từ lá thư đầu. Khi lá thư đầu đi, hãy cố ý giữ lại một phần việc đang dang dở, thường là chương phương pháp hoặc một kết quả đang chờ, rồi nói ngay trong thư đầu rằng phần đó sắp có. Lá thư nhắc khi ấy tự nó thành một bản cập nhật, mở đầu bằng thứ mới thay vì bằng một lời xin lỗi, và không bao giờ cần tới câu em xin phép nhắc lại thư trước.

Có nên đính kèm lại CV hay bản đề cương mới không?

Trả lời trực tiếp: Chỉ đính kèm một tài liệu khi nó đã thay đổi, và nói trong một dòng rằng nó thay đổi ở đâu. Gửi lại một bản CV y hệt là dấu hiệu người gửi đã hết chuyện để nói và đang độn cho lá thư dày lên, và nó tái lập đúng cái vấn đề mà thư nhắc sinh ra để giải quyết.

Bản đề cương đã cập nhật là thứ đính kèm mạnh nhất, và nó mạnh nhất khi phần cập nhật vừa cụ thể vừa nhỏ. Câu chương phương pháp giờ đã có bản nháp, nằm ở cuối, trang 6 tới 8 nói cho người đọc biết nhìn vào đâu và mất bao lâu. Một tệp bị thay lặng lẽ mà không kèm dòng nào là bắt họ đi so hai tài liệu, việc không ai làm. Quy trình ghép cố vấn của MAAS coi bản đề cương là đối tượng của cả mạch trao đổi cũng vì lẽ đó, và bốn trường lớn nói khá thống nhất về nó, trong đó UCL gợi ý bản gửi kèm lần đầu khoảng 500 từ và cả bản không quá 3.000 từ, còn Đại học Queensland nhận xét rằng một đề cương đang phát triển cho thấy sự nghiêm túc mà không tỏ ra cứng nhắc. Oxford khuyên nên liên hệ trong lúc còn đang viết đề cương chứ không phải sau khi đã viết xong.

Có một giới hạn nên nói thẳng. Tài liệu đính kèm không tạo ra lý do trả lời ở chỗ vốn không có lý do nào, và người nộp hồ sơ đang gửi tài liệu thứ ba vào một mạch thư đã nhận về 0 hồi âm là đang trả lời sai câu hỏi. Tới lúc đó, chỗ nghẽn nằm ở danh sách trường và giáo sư, không nằm ở lá thư.

Nên chờ bao lâu, và nhắc mấy vòng thì vừa?

Trả lời trực tiếp: MAAS gửi vòng nhắc thứ nhất sau 7 tới 10 ngày làm việc và vòng thứ hai sau khoảng 3 tuần, rồi dừng. Im lặng qua hai vòng chính là một câu trả lời. Bài trước về cách đọc hồi âm của giáo sư đã bàn kỹ phần bằng chứng về nhịp thời gian, nên mục này chỉ nêu lại luật chứ không lập luận lại.

Lý do dừng ở vòng thứ hai không phải vì phép lịch sự. Milkman, Akinola và Chugh (2015), viết trên Journal of Applied Psychology, thấy rằng trong 6.548 giáo sư họ liên hệ thì 67% có trả lời, và 95% số hồi âm đó về trong vòng 48 giờ, chỉ 0,4% về vào ngày thứ bảy là ngày cuối. Hồi âm trong thư từ học thuật dồn rất mạnh về phía đầu, gần như trọn vẹn trong 2 ngày. Một mạch thư còn im ở ngày thứ 21 không phải mạch thư cần thúc thêm lần thứ ba, mà là mạch thư đang mang một thông tin bạn nên hành động theo, và hành động ở đây là dồn công sức sang một cái tên khác trong danh sách.

Đổi cách viết thư nhắc có thật sự tạo khác biệt không?

Trả lời trực tiếp: Ở ngoài phạm vi liên hệ giáo sư, thí nghiệm tốt nhất hiện có nói là không. Van Mol (2017) đem 4 cách viết thư nhắc ra so với nhau và thấy chênh lệch giữa chúng không có ý nghĩa thống kê, rồi kết luận rằng chính lượt nhắc thêm mới là thứ nâng tỷ lệ hồi âm, chứ không phải nội dung của nó.

Kết quả của Van Mol đáng được nói ra vì nó chọi lại luật vừa nêu ở trên. Van Mol, công bố trên International Journal of Social Research Methodology, gửi thư cho toàn bộ 15.651 sinh viên Đại học Antwerp trong khoảng tháng 10 tới tháng 12 năm 2013. Đợt đầu thu về 6,2%, vòng nhắc thứ nhất thêm 10,3% và vòng thứ hai thêm 8,6%, tổng cộng 24,96% sau hai vòng chuẩn. Một lượt nhắc nữa, gửi sau vòng hai từ 9 tới 28 ngày, kéo thêm 955 sinh viên và đưa tổng tỷ lệ lên 31,2% với n = 4.880. Những người chưa trả lời được chia ngẫu nhiên thành 4 nhóm gồm 2.946, 2.927, 2.940 và 2.913 người, mỗi nhóm nhận một thư nhắc viết khác nhau. Tỷ lệ hồi âm là 8,62% với bản chuẩn, 9,04% khi nêu số sinh viên đã trả lời, 7,76% khi ghép cả hai thông tin, và 7,14% khi nêu thời gian làm bài trung vị là 16 phút 31 giây, bản cuối này kém hơn bản chuẩn ở mức có ý nghĩa với OR = 0,811, SE = 0,097, p < 0,05. Quy chiếu ra toàn mẫu thì 4 biến thể lần lượt về đích ở 31,54%, 31,85%, 30,77% và 30,43%, chênh nhau vỏn vẹn 1,4 điểm phần trăm.

Kết luận của Van Mol nói thẳng, nguyên văn là "the best strategy to follow is to use the same reminder throughout the survey process" (Van Mol, 2017, tr. 324), tức cách làm tốt nhất là dùng cùng một thư nhắc trong suốt quá trình khảo sát.

Có hai điều tách bối cảnh đó khỏi bối cảnh của bạn, và cả hai đều đáng kể. Người nhận ở đó được đề nghị điền một biểu mẫu, một việc có chi phí cố định và không kèm quan hệ nào, trong khi giáo sư đang được đề nghị mở ra một cam kết kéo dài nhiều năm. Và bản thắng ở đó vẫn là một lời viện dẫn số đông, thứ đòn bẩy mà người nộp hồ sơ không có trong tay. Thứ còn giữ được khi chuyển sang bối cảnh của bạn là một lời cảnh báo chứ không phải một luật, đó là viết lại cùng một nội dung cho bóng bẩy hơn thì khó mà đổi được hồi âm, và đây chính là lý do luật của MAAS đòi một DỮ KIỆN đã đổi chứ không đòi câu chữ đổi. Hãy coi đây là một giả định vẫn còn để ngỏ chờ kiểm, không phải một nền đất đã chắc.

Ba tuần trôi qua mà vẫn không có gì cả, giờ làm sao?

Trả lời trực tiếp: Gửi vòng nhắc thứ hai nếu nó mang được thứ gì mới, rồi khép cái tên đó lại và dồn công sức đi chỗ khác. Một danh sách được làm đúng cách sẽ luôn có vài mạch thư ở các giai đoạn khác nhau, nên một mạch tắt đi chỉ làm bạn mất một cái tên chứ không mất cả một kỳ tuyển sinh.

Cách gửi rải theo lô chính là thứ tạo ra phần dự trữ đó. MAAS gửi rải theo lô 4 tới 6 thư một tuần thay vì bắn hết danh sách 12 người trong một ngày, bởi lô đầu cho biết lá thư có ăn hay không trong khi vẫn còn tên để sửa cho kịp. Người đã gửi cả 12 lá trong cùng một sáng thứ Hai giờ có 12 sự im lặng cùng lúc, không rút ra được thông tin chẩn đoán nào và không còn gì dự trữ, tức là đã tiêu trong một buổi sáng cái danh sách phải mất nhiều tuần mới dựng được. Mỗi giáo sư trong danh sách nên kết thúc ở đúng một trong 3 ô: đã trả lời, đã im hết cả hai vòng, hoặc chưa tới hạn nhắc.

Chuyển sang kênh khác là phản xạ thường gặp thứ hai, và nó thường là một nước sai. Một tin nhắn trên mạng nghề nghiệp gửi tới sau 2 lá thư không hồi âm sẽ được đọc thành hành vi bám đuổi xuyên nền tảng, và nó kéo một cuộc trao đổi học thuật sang một bề mặt mà người nhận không có nghĩa vụ nào phải duy trì. Ngoại lệ rất hẹp, đó là khi chính giáo sư có một bài đăng công khai mời liên hệ, và bạn trả lời đúng theo các điều kiện bài đăng đó nêu ra.

Cố vấn thay đổi được gì ở đây, và phần nào vẫn là của bạn?

Trả lời trực tiếp: Việc phán đoán một mạch thư đã thật sự chết hay chưa, và việc quyết định thứ gì mới được tính là thông tin mới thay vì chỉ là lòng nhiệt tình nói lại lần nữa, là chỗ kinh nghiệm lên tiếng, bởi cả hai phán đoán đó đều dựa vào chuyện đã theo dõi nhiều đợt liên hệ chứ không phải một đợt. Hộp thư, câu chữ và mọi quyết định vẫn thuộc về bạn.

Người tự đọc sự im lặng của chính mình chỉ có đúng một trường hợp để so sánh, và không có cách nào phân biệt một quãng lặng bình thường với một cánh cửa đã đóng. Một người cố vấn từng theo nhiều đợt liên hệ sẽ tranh luận với bạn về cách đọc đó, giữ cho bảng theo dõi trung thực với đủ 3 trạng thái thay vì để các cái tên trôi đi, và bác lại khi lá thư nhắc bạn định gửi thật ra chỉ là lời cũ khoác áo mới. Nếu mạng lưới đã sẵn người phù hợp thì MAAS ghép trong 48 giờ, còn chưa có thì MAAS mở một đợt tuyển riêng, thường mất khoảng hai tuần. Phần hỗ trợ liên hệ chạy tới 2 vòng nhắc ở gói PREMIUM và không giới hạn số vòng trong kỳ ở gói ADVANCE.

Quyền tác giả không dịch chuyển. Thư rời hộp thư của bạn dưới tên bạn, bạn duyệt từng lá trước khi nó đi, và không ai viết cho giáo sư trong khi tự nhận mình là bạn. Dịch vụ chiến lược và triển khai hồ sơ tiến sĩ nêu rõ đường ranh đó nằm ở đâu, còn cẩm nang hồ sơ tiến sĩ cho thấy danh sách trường và trình tự liên hệ được dựng ra sao trước khi có lá thư nào được viết.

Câu hỏi thường gặp

Giáo sư nước ngoài thường mất bao lâu để phản hồi?
Phần lớn những người có trả lời thì trả lời nhanh. Trong mẫu 6.548 giáo sư của Milkman, Akinola và Chugh (2015), lấy từ các trường trong bảng xếp hạng U.S. News năm 2010, có 67% trả lời và 95% số hồi âm đó về trong vòng 48 giờ, chỉ 0,4% về muộn tới ngày thứ bảy. Đó là thư tiếp cận lần đầu chứ không phải thư trong một mạch đang chạy, nên hãy đọc con số này như một hình dạng chung chứ không phải một cái lịch.

Nên trả lời trong cùng mạch thư cũ hay mở thư mới?
Trả lời trong cùng mạch thư cũ. Cách đó đưa luôn lá thư gốc tới tay người đọc mà không bắt họ đi tìm, và giữ cho cả trao đổi là một cuộc chuyện trò chứ không thành hai lần tiếp cận rời nhau.

Im lặng qua thư rồi thì nhắn qua mạng nghề nghiệp có được không?
Không nên dùng thay cho thư điện tử. Sau 2 lá thư không hồi âm, một tin nhắn trên nền tảng khác sẽ được đọc thành bám đuổi chứ không phải kiên trì. Trường hợp hợp lý duy nhất là khi có một bài đăng công khai mời liên hệ.

Em gửi thư đầu ba tuần trước rồi để đó không nhắc gì cả, giờ có muộn quá không?
Không muộn. Hãy gửi một lá thư mở đầu bằng thứ đã thay đổi kể từ tháng 8 chứ không mở đầu bằng lời xin lỗi vì gửi chậm, và coi nó là vòng nhắc thứ nhất của bạn chứ không phải một lá thư trễ hạn.

Thư nhắc dài có ăn hơn thư nhắc ngắn không?
Độ dài không phải cái quyết định. Một lá thư nhắc cần đúng một dữ kiện mới và một câu hỏi trả lời được, còn nó dài 4 câu hay 8 câu thì ít quan trọng hơn nhiều so với chuyện dữ kiện mới đó có thật sự tồn tại hay không.

References

Milkman, K. L., Akinola, M., & Chugh, D. (2015). What happens before? A field experiment exploring how pay and representation differentially shape bias on the pathway into organizations. Journal of Applied Psychology, 100(6), 1678–1712. https://doi.org/10.1037/apl0000022

Roghanizad, M. M., & Bohns, V. K. (2017). Ask in person: You're less persuasive than you think over email. Journal of Experimental Social Psychology, 69, 223–226. https://doi.org/10.1016/j.jesp.2016.10.002

Van Mol, C. (2017). Improving web survey efficiency: The impact of an extra reminder and reminder content on web survey response. International Journal of Social Research Methodology, 20(4), 317–327. https://doi.org/10.1080/13645579.2016.1185255

Chia sẻ bài viếtFacebookLinkedInZaloEmail
Muốn được đồng hành như vậy?

Từ bài viết này
đến luận án của bạn.

Một buổi tư vấn khám phá 15 phút, chuyên gia Tiến sĩ và Thạc sĩ của MAAS sẽ chuyển khung phương pháp này vào đúng đề tài của bạn và kỳ vọng của giảng viên hướng dẫn.